diemtinnhanh247 - Nhỏ Nhà Quê (Phần 1)
Á! rầm!
"Này đi đứng kiểu gì thế ?"
Mở cửa xe là thấy ngay 1 tên ôn thần.
"Này ! anh nói có lý lẽ 1 chút đi. là do anh sang đường mà ko nhìn trước nhìn sau thì có. xe tôi hư rồi anh đền đi"
"Tôi không rảnh đôi co với cô, phiền phức quá"
Hắn phóng xe bỏ đi 1 hơi. Hôm nay ngày gì xui thế ko biết. Cái xe hư phải tốn tiền nữa rồi. hic. đừng để tui gặp lại, anh chết chắc, bực quá đi !!
...............................
"Hôm nay cậu lại đến bệnh viện thăm mẹ hả Vân?"
"Ừm ! còn bài báo cáo cậu nộp dùm tớ nhé ! cảm ơn!"
"ừm!
Đồ ngốc! Cậu đừng cố quá phải biết lo cho mình nữa đó " .Nó cười " uhm ! yên tâm".......vội vã lao đi cái dáng vẻ nhỏ bé ấy có vẻ mệt mỏi vì đôi vai gánh quá nhiều việc, nhưng nụ cười sự lạc quan vì có mẹ giúp nó vượt qua mọi thứ.
"Ừm ! còn bài báo cáo cậu nộp dùm tớ nhé ! cảm ơn!"
"ừm!
Đồ ngốc! Cậu đừng cố quá phải biết lo cho mình nữa đó " .Nó cười " uhm ! yên tâm".......vội vã lao đi cái dáng vẻ nhỏ bé ấy có vẻ mệt mỏi vì đôi vai gánh quá nhiều việc, nhưng nụ cười sự lạc quan vì có mẹ giúp nó vượt qua mọi thứ.
Ơ! Cái tên khốn kia sao lại ở đây? Lại đi cùng với 1 cô gái xinh đẹp nữa. Anh chết chắc với tui, nó đứng trước công bệnh viện chờ.
"Này! Anh kia đứng lại đó" .Cô là ai?? Có quen không? Đừng thấy người ta đẹp trai rồi cố tình làm quen nha! Xí! Có mười thằng khốn như anh có cho tui cũng không thèm....này cô. Con gái thô lỗ bất lịch sự. Vừa xấu vừa vô duyên nhìn nhà quê như cô không có cửa đâu nha!!
Tránh đường dùm, anh quên nhanh quá đó.bồi thường thiệt hại cho tui! Anh tông vào tui rồi bỏ chạy. Xe tui vẫn đang sửa kìa. Cô đúng là biết kiếm tiền ghê. Tui thấy cô vẫn lành lặn đó thôi.tính vòi tiền à. Thôi coi như bố thí ít tiền lẻ. Nhiêu đây đủ rồi chứ..sau này đừng có làm phiền nữa nha!... Nó cầm tờ 500 ngàn mà giận run.
"Chát! Anh đừng nghĩ có tiền thì ngon, mặc xác người khác. Tiền thừa tui sẽ trả lại sau " ....có gì đó đắng lòng nó khóc, nghèo đâu có nghĩa không có lòng tự trọng....
"Này! Con nhỏ thần kinh, tự nhiên ăn tát, bực mình thật "......!!!
![]() |
Hôm nay là valentine, mọi người đều có đôi, vui vẻ với nhau riêng nó hạnh phúc với việc kiếm tiền..!
"Anh chị ơi mua hoa nhé!" Cuộc sống của nó ăn chưa no thì dám mơ gì tới người yêu..! .......hôm nay trời bỗng đổ cơn mưa..hoa vẫn chưa bán hết...làm sao đây..đứng ở trạm xe buýt người nó run lẩy bẩy, lạnh và đói!!!
Nó thấy " ơ! Tên đáng ghét " tay ôm 1 bó bông mà người thất thần...đứng trong mưa. Thôi kệ chẳng liên quan mình, cứ đứng mãi rồi mưa cũng tạnh dần. Thấy hắn có vẻ ko ổn...nó hét
"Này tên điên.đứng đây cản trở giao thông đấy"
Hắn nhìn nó làm giật cả mình "là cô à.con nhỏ nhà quê....." dù hắn nhìn cũng đẹp trai mà sao nói chuyện khó ưa quá..bực thiệt.
"Tôi sẽ mua hết số hoa này nhưng cô phải trả lời câu hỏi của tôi" ...hắn chắc chưa uống thuốc thì phải thui kệ miễn bán hết hoa là được rồi..nó nghĩ thầm...
"Này tên điên.đứng đây cản trở giao thông đấy"
Hắn nhìn nó làm giật cả mình "là cô à.con nhỏ nhà quê....." dù hắn nhìn cũng đẹp trai mà sao nói chuyện khó ưa quá..bực thiệt.
"Tôi sẽ mua hết số hoa này nhưng cô phải trả lời câu hỏi của tôi" ...hắn chắc chưa uống thuốc thì phải thui kệ miễn bán hết hoa là được rồi..nó nghĩ thầm...
"Được rồi! Anh muốn hỏi gì?"......" làm sao có thể biến tình bạn trở thành tình yêu được không?".........(hóa ra là vì tình cái miệng ác khẩu thế mà ai yêu nổi ) nó lằm bằm trong miệng...."Này ! cô có biết ko đó ?"
"À ..ờ ..! có chứ. Nhưng anh phải nói rõ ràng là anh và cô đó thế nào thì tôi mới có cách được "......." Chúng tôi từ nhỏ là bạn thanh mai trúc mã ! tôi từ nhỏ đã luôn thích cô ấy...hôm nay lấy hết can đảm tỏ tình...nhưng cô ấy từ chối nói rằng cô ấy xem tôi như anh trai."
"À ! ra thế. Là cái cô xinh xắn hôm trước ở bệnh viện phải không?"
"À ..ờ ..! có chứ. Nhưng anh phải nói rõ ràng là anh và cô đó thế nào thì tôi mới có cách được "......." Chúng tôi từ nhỏ là bạn thanh mai trúc mã ! tôi từ nhỏ đã luôn thích cô ấy...hôm nay lấy hết can đảm tỏ tình...nhưng cô ấy từ chối nói rằng cô ấy xem tôi như anh trai."
"À ! ra thế. Là cái cô xinh xắn hôm trước ở bệnh viện phải không?"
"Phải!"
Hôm đó vì cô ấy bị tai nạn tôi vội quá nên đâm vào cô thôi. Dù sao thì...xin lỗi ! Cô cũng là con gái vậy chắc hiểu tâm lí con gái rồi" (người như hắn cũng biết nói từ xin lỗi à.ngac nhiên thật. Trông cũng có chút thành tâm)....."Tôi hiểu vì sao rồi ! Nể tình anh xin lỗi cũng bồi thường rồi tôi sẽ giúp a.
Phương án 1 ( MẤT TÍCH ) .vì anh luôn bên cạnh nên cô ấy chưa bao giờ thấy được sự quan trọng của anh. thế nên anh đừng nhắn tin gọi điện thoại trong 1 thời gian để cô ấy tự động nhớ đến anh. Người ta nói có ko trân trọng mất rồi hối hận có nghe bao giờ chưa "........" ờ ! nghe cũng có vẻ hợp lý. Hôm nay tôi mua hết số hoa này. Nếu cách của cô có hiệu quả thì tôi sẽ trả công. Yên tâm ko thiệt thòi cho cô đâu "
(mặt hắn hớn hở lên hẳn, đúng là 1 thằng ngốc. mà thôi mình cũng ko thiệt thòi )
..........................2 tuần sau đó.......
Có tin nhắn đến từ TÊN THẦN KINH "Cách của cô hình như có hiệu quả. Hôm nay cô ấy đột nhiên điện thoại hẹn tôi uống nước. hihi. Cô còn chiêu gì nói tôi biết với nha ! Tôi sẽ hậu tạ sau"...(Một thằng ngốc si tình liệu có ai cũng yêu mình như thế không)....."Cách thì còn nhiều, nhưng tôi sẽ nhớ 2 chữ hậu tạ của anh"
Cùng lúc đó.
"Anh đang nhắn tin với ai vậy ?"
"À ! con nhỏ nhà quê "
"Nhỏ nhà quê ??? là ai ? anh có bạn mới mà em không biết nhỉ?
Hắn lúng túng...
"Không! chỉ là con nhỏ giúp việc nhà anh thôi chứ bạn gì.Nhưng em quan tâm như vậy anh thấy vui"....vội đánh trống lãng
"mình đi xem phim nha anh !"
"Anh đang nhắn tin với ai vậy ?"
"À ! con nhỏ nhà quê "
"Nhỏ nhà quê ??? là ai ? anh có bạn mới mà em không biết nhỉ?
Hắn lúng túng...
"Không! chỉ là con nhỏ giúp việc nhà anh thôi chứ bạn gì.Nhưng em quan tâm như vậy anh thấy vui"....vội đánh trống lãng
"mình đi xem phim nha anh !"
...........................
"Theo như anh kể thì cô ấy không hẳn sẽ không yêu anh". Về đến nhà 2 người nấu cháo điện thoại" thật à ? cô nói còn cách mà.
Nói nhanh cách gì đi ?"........"
Anh cứ bình tĩnh. Dục tốc bất đạt biết chưa. Phương án 2 LẠNH LÙNG " ......"lạnh lùng nghĩa là sao ?" "Bình tĩnh nghe tôi nói. Con gái quen với việc chiều chuộng. Chuyện gì anh cũng nghe theo ý của cô ấy. Thì cô ấy ko thấy mặt nam tính của anh. Con gái đôi khi thích sự quyết đoán chính kiến của người đàn ông. Thế nên anh từ giờ anh cố từ chối hoặc không nghe theo yêu cầu của cô ấy. Hiểu ý tôi chứ "......." Không ngờ nhỏ nhà quê như cô mà cũng tâm lý ghê! được tôi làm theo ý của cô " ......." này! tôi tên Vân. Không phải nhỏ nhà quê gì hết.tên láu cá"
"nhỏ nhà quê hợp với cô hơn. kakaaaaa"
"nhỏ nhà quê hợp với cô hơn. kakaaaaa"
Tiền viện phí của mẹ, tiền học. Chi phí sinh hoạt khiến nó kiệt sức. Nó làm mọi thứ. Ngày phát tờ rơi, buổi tối bán bánh mì. Nó ước mẹ sống với nó thật lâu là đủ rồi." tít ! tít tttttttttttt!......bán cho 1 ổ bánh mì đi nhỏ..." mở cửa sổ là cái mặt khó ưa " cô đa nghề nhỉ? bán hoa, phát tờ rơi, giờ bán bánh mì. Chắc phải gọi là nhỏ bánh mì. hihi"
Hắn cứ thích trêu ngươi người khác đúng là tên khó ưa. "Người giàu như anh sao biết được nỗi khổ kiếm tiền, mua xong rồi thì đi đi nha!". Mình nói gì sai à.Con gái đúng khó hiểu " .......Cái miệng của hắn chẳng nói được gì tốt đẹp không cần buồn...
0 comments:
Speak up your mind
Tell us what you're thinking... !